Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại. Tôi đã đến đó và đã trở về.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức.
Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Yêu say đắm là chơi. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Vứt béng cái chuyện này đi. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Đây là một sự tham lam. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.