Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế.
Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.
Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Bác không hài lòng một tí nào.
Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.