Xnxxpak

Tôi bị cô nhân viên nữ vắt kiệt sức suốt đêm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Ngồi nghe giảng và chép bài. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.

    Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.

    Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.

    Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Sách cũ thì cũng đừng xé chứ.

    18 tuổi là được tự do. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.

    Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.

    Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.

    Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai. Giữa đầm lầy thông tin.

    Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Mà sống khoa học một chút. Tôi từ giã mái trường cấp III.

    Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Bạn lại muốn lưu lại.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap