Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Và đây là lần thứ hai tôi khóc.
Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.
Có lẽ là phim hình sự. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Tôi để vài ngày trôi đi.
Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.