Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.
Bởi cô ta làm giáo viên. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.
Cũng thành thói quen rồi. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.
Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Hoặc lúc phấn khích.
Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Con nó thì sinh ra trong đó.
Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.