Mạnh Hoạnh là một thủ lĩnh dân tộc thiểu số khu vực Nam Trung thời kỳ Tam Quốc, là một nhân vật rất có ảnh hưởng ở địa phương. May mắn cả hai đều thông minh, biết cách biểu hiện lúc sơ giao. Hành vi nghĩ lại người quân tử không lấy làm xấu hổ.
Cậu Đinh l5 tuổi từ nhà bạn học về nhà thì thấy cửa bị mở toang, trong nhà vọng ra tiếng di chuyển đồ đạc, nhìn vào thấy một ông đang lục lọi hòm tủ tìm tiền bạc. Điều đáng tiếc là quan huyện này còn có "đồng chí”. Bình thường con người yêu ghét phân minh dùng từ đạt ý bao biện thích đáng (bao là khen, đề cao, biếm là chê, hạ thấp - ND).
Có người chỉ nghe hai tiếng Bắc Kinh cho rằng Bắc Kinh đã được chấp nhận bèn hoan hô rầm rĩ cuồng nhiệt sôi động, các ký gia chuẩn bị phỏng vấn. Loại mưu kế này gần gũi với cáo mưu kế "chó cậy thế chủ”, “ giương cờ lớn làm da hổ", "mượn danh thiên tử sai khiến chư hầu”, "mượn đao giết người". Rõ ràng quan điểm hai bên không nhất trí khiến cho bóng tối bao trùm hội nhị trù bị ngấm ngầm dẫn đến tranh chấp.
Tự trào không tổn thương ai cả, rất an toàn. Đối với người hung hăng, bất chấp đạo lý, nếu cãi nhau với họ tất sẽ thiệt. Cho nên nói anh ta giống với diễn viên nọ thì vô tình tán tụng lại trở thành chỉ trích khuyết điểm của anh ta.
Mượn kiến thức pháp luật tăng cường sức thuyết phục. Tung cá lên trời khi rơi thì đầu xuống trước. Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, vốn cậu Tám mặt đầy tàn nhan xưa nay đã bực mình lắm, bây giờ làm sao không tức giận được.
Hổ cũng có thể là tài trí của anh hay là công tác của anh. Chu Nguyên Chương rất buồn bực bảo Giải Phiến làm thơ ghi lại sự việc. Thật là không biết gia quy".
Anh ta xem qua xem lại, sờ sờ nắn nắn cuối cùng hỏi giá bao nhiêu. Anh Diệu chuẩn bị xong cơm nước mời chị ta ăn cơm, cùng nhau uống rượu. Nhưng Glina vẫn không đếm xỉa, vẫn tiếp tục viết.
Điều đó chỉ có thể lừa túc hạ mà thôi. Công bằng mà nói người nhu nhược cung cung kính kính đại đa số không phải là bọn ác nhân gian tà. Chữ Tư có hai âm đọc, Tư là con, là cái như Bỉnh tử là cái bánh.
Mọi người bèn nghĩ đến ba trăm lạng bạc. Dù cho là trước mặt chuyên gia, anh cứ nói vấn đề không phải chuyên môn của ông ta, có gì đáng sợ. Khi công tử con ông cụ trưởng vừa bước vào cửa ông bèn lập tức nói: Cậu đến vừa đúng lúc, tôi đang định đi tìm cậu.
Vũ Phương bèn xin phong Kinh thành dễ thủ khó công cho Công Thúc Đoạn, Trang Công dành chấp nhận. Thế là đã đạt mục đích ngầm phê bình bà cụ. Cụ thể ra, hào quang mà một người mượn không nhất thiết phải trực tiếp mà có một số hào quang tựa hồ không sáng lắm nhưngg cũng có uy lực, không thể xem thường.