Và biết rằng mình biết ít thế nào. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Nhưng không phải là tất cả.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Có thể phơi phới niềm tin. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Những cái tát của cát.
Đúng là chuyện thường. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.
Như những lúc tôi không cần em. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Mọi thứ đều không mới. Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.