Bắt đầu có tác động rõ nét. Theo lá thư của Ronald gửi cho tôi, ông nghĩ rằng mình rõ ràng xủi quẩy nên mới bị tấn công. Tôi đã thực hiện trò này nhiều lần và tôi luôn luôn chọn đúng.
Cứ thế, đường xoắn ốc đi xuống này không ngừng nhận chìm họ ngày càng sâu hơn vào một thế giới quan không may. Chúng tôi cẩn thận xem xét các dữ liệu và xác định ra những con số thắng là 1,7,17,29,37,và 44. thật bất hạnh, chồng cô mất vài tuần sau đó, và không lâu sau đám tang, cô cũng bị xe tông lần đầu.
Nhiều người may mắn khác mô tả họ đã sử dụng trực giác để giúp họ thành công trong sự nghiệp. Và bà không phải là người duy nhất. trong buổi phỏng vấn lần đầu với Patricia, tôi yêu cầu cô giải thích xem cô cảm thấy như thế nào khi nếm trải vận rủi: “tôi nghĩ, “ôi lạy Chúa, lại thôi nữa rồi”.
và rồi tôi lùi xe tông trúng một gốc cây, làm hỏng xe. Và tôi nghĩ điều đó thật kinh hồn, nhưng thật ra nó là biến cố tôi có thể chịu được, chứ đâu phải là tận thế. một lần nữa, trực giác của tôi lại rung lên những hồi chuông báo động,một lần nữa tôi lại làm ngơ chúng, và chẳng có mối quan hệ nào suông sẻ cả.
Bạn cảm thấy đúng đắn hay sai trái. Đúng vậy, những kỹ thuật này hiệu quả đến nỗi mà đôi lúc người ta cứ tưởng như người may mắn được định sẵn cho số mệnh sống một cuộc đời có phép màu phù hộ. tôi tiến hành nghiên cứu để khám phá xem tại sao những quyết định của người may mắn lại dẫn đến thành công và hạnh phúc nhiều hơn những quyết định của người không may.
Quan hệ của họ khởi đầu êm thấm, nhưng chẳng bao lâu Donald bỗng trở nên khó tính và đay nghiến. Dường như Wendy có khả năng nhiệm màu để thắng các cuộc thi. bạn nghĩ xem bây giờ bạn hạnh phúc ra sao? Hầu hết chúng ta hẳn nghĩ rằng giành huy chương bạc sẽ vui hơn huy chương đồng.
Như trường hợp Robert, một nhân viên an toàn hàng không 45 tuổi, ở Anh. quan sát hành vi của họ vào cuối thí nghiệm thật thú vị. Một số nhà văn suy biện rằng có lẽ người may mắn và người không may sử dụng một khả năng siêu linh nào đó để tạo nên vận may và vận rủi cho cuộc đời mình.
Người may mắn lắng nghe tiếng nói bên trong Hồi học đại học, cô tham gia một khóa học quân sự và ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên, cô đã chuyện trò với viên sĩ quan trẻ, người đã huấn luyện cô cách tháo ráp và lau chùi súng trường. Stephen kể với tôi: “bây giờ tôi chẳng có doanh nghiệp mà cũng chẳng có đồng xu dính túi.
Khiến tôi hát điên lên. Và rồi, chỉ một vài tuần sau, mọi thứ đã thay đổi. cứ lùi lại, và để cho mọi chuyện xảy ra một cách tự nhiên hơn là cứ hẹn lần hẹn nữa mãi với những người khác nhau.
Lee không muốn, nhưng cảm thấy là mình phải đi. ấy thế mà nền kinh tế lại đang suy thoái vào đúng lúc tôi tốt nghiệp cao đẳng, một năm trước đây, cho nên không ai thuê mướn tôi cả. thực tế, tôi đã tin lời mụ và đã mua vé số, nhưng dĩ nhiên là chẳng có số nào trúng cả.