Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Người rỗng như không có lực. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.
Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Ôi, thói quen của con người.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.
Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ. Tôi không có nghị lực. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.