- Ta nghe rằng, ông đã bắt đầu sự nghiệp của mình bằng hai bàn tay trắng? Còn ông, ông hãnh diện quay đầu nhìn lại đoàn lữ hành, những con lạc đà và những con lừa to, khỏe đang chở đầy hàng hóa trở về Babylon. Dần dần, tôi đã thanh toán xong tất cả các món nợ, và có thể ngẩng cao đầu, tự tin lấy lại uy tín của mình như ngày nay.
Trải qua một thời gian dài, tôi đã tìm ra bảy cách chữa trị cho cái túi vốn xẹp lép của mình. – Bây giờ, theo anh tôi có nên cho người anh rể vay năm mươi đồng tiền vàng không? Anh cũng biết, số tiền này là rất lớn đối với thu nhập hàng tháng của tôi. Anh ta chính là Hadan Gula, cháu của một đối tác làm ăn của ông, có tên là Arad Gula và cũng là người mà ông mang ơn suốt đời.
Nhưng điều này mãi mãi không thể thực hiện được. Theo hai người thì so với ngựa của họ, con ngựa kia chỉ là một con lừa nặng nề chậm chạp. Xa xa ngoài kia là bức tường cao chót vót bao quanh lâu đài của nhà vua.
Chúng ta nên tìm hỏi những người tài giỏi về điều ấy. Còn bây giờ, sao ông ấy lại ham mê cờ bạc đến chứ! Xa xa ngoài kia là bức tường cao chót vót bao quanh lâu đài của nhà vua.
- Giàu đến thế kia ư! – Bansir sửng sốt. Trước đây, tôi cũng bắt đầu sự nghiệp làm giàu bằng công việc giống như bạn. - Tôi không tin các ông chủ muốn đánh chết những nô lệ làm việc siêng năng và cần mẫn.
- Ông cháu vẫn thường nói về ông, nhưng không bao giờ hé lộ điều này. - Dabasir, cậu có linh hồn của một người tự do, hay linh hồn của một kẻ nô lệ? Mặc dù cho họ vay không nhiều hơn một hào, nhưng tôi cũng lấy một vật gì đó để làm bằng chứng.
Sau này, khi công việc làm ăn phát đạt, anh ấy sẽ trả tiền cho tôi. Con đi kiếm việc làm nhưng không ai chịu thuê con cả. Những lời nói của người bạn đến từ Syri quả thật rất sâu sắc.
Họ cũng là những người mến mộ tài năng và sự thành công của ông cháu. Đừng bao giờ chủ quan tin vào sự hiểu biết nửa vời của mình để phó thác của cải vào cái bẫy đầu tư do chính mình giăng ra. - Trong câu chuyện này, chúng ta thấy được may mắn sẽ đến với những ai biết đón nhận nó.
Tôi ra sức làm cật lực, nhưng điều luật dài quá nên khi ông Algamish quay lại, công việc vẫn chưa xong. Trong đó có một người đã giúp đỡ tôi rất nhiệt tình, đó là Mathon, người cho vay vàng ở vương quốc chúng ta. Thời gian đầu, những khoản nợ còn ít và nhỏ nên tôi vẫn còn chi trả được.
Sau đó, họ đem nung chín và cất giữ. - Tôi nghĩ ắt là như thế. Thêm nữa, mặc dù đã chung sống với nhau nhiều năm, nhưng tôi vẫn không sinh được một mụn con nào.