Jones hiểu James đang có ý cảm ơn sự giúp đỡ của mình khi cho anh hay rằng đã làm theo những gì anh chỉ dẫn. - Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. James cảm thấy rất vui.
Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.
Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc.
- Ôi, đẹp quá! - Vợ anh thốt lên khi nhận bó hoa tươi thắm và cái ôm thật chặt của anh. Jessica không thể che giấu cảm giác hụt hẫng đang xâm chiếm trong cô. Một lần nữa, khi về đến văn phòng anh viết ngay lên tấm bảng trắng của mình:
Dù là trước mắt hay về lâu về dài, nó đều giúp cho công việc của cậu trở nên dễ dàng và trôi chảy hơn. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc. Thế nhưng cứ mỗi lần giao việc cho họ là y như rằng anh lại phải gánh thêm một số việc nữa. Đối với Jessica, sau tất cả những nỗ lực mà cô đã đặt vào dự án này, đó là một điều vô cùng tệ hại.
Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Thật ra, đó chỉ là những điều hết sức bình thường trong cuộc sống, nhưng lại khiến gia đình họ cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Vì cậu đã ghi chú lại mọi thứ, nên khi cần cậu có thể tham khảo rất nhanh.
Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Cậu ta cũng đã làm rất đúng. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp.
Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ. Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. - Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?