Áo vest có tác động mạnh đến phụ nữ, tôi bắt đầu. Diana đã được khán giả đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Nào, hãy ném phi tiêu vào bản đồ đó.
Những bạn gái của tôi Deborah, Vicki và Patricia vì đã gửi cho tôi thiếp Chúc mừng Ngày Xuất Bản nhân dịp kỷ niệm cuốn sách đầu tiên của tôi. Sau khi nói Xin lỗi vừa đủ nghe, anh lại háo hức nghe những tin nhắn của mình. Nó sẽ làm cho những người đối diện ở vị trí bất tiện, anh ấy nháy mắt.
Hãy hỏi thật nhiều miễn là anh ấy thích. Tôi đến sớm bởi vì tôi cần phải giết thời gian. Tôi không hiểu tại sao cái bắt tay của ông lại mạnh mẽ đến vậy.
Điều đó bắt nguồn từ đâu? Mỗi lần nói chuyện với Camille, tôi đều gọi cô ấy là Bác sỹ Camille. Điều này cho thấy bạn là cố vấn đáng tin cậy hoặc cánh tay phải của người lãnh đạo đứng dầu. Nhưng Michael thì không.
Đôi khi chúng ta biết những người trong những năm vẫn không thể mô tả chính xác màu đôi mắt của mình. Não bên phải và não bên trái của bạn đã có một cuộc họp để quyết định về cách xử lý việc đó. Noah Webster (một nhà soạn từ điển) chưa bao giờ bắt gặp một từ thông thường mà trên thực tế mọi người sống trong thế kỷ hai mươi mốt đều biết ít nhất là những người ở phía Đông bắc Hoa Kỳ.
Khi chúng tôi đi ra xe ô tô, cô ấy hỏi những câu hỏi đại loại như, Các cửa ở Chicago đều đóng khi bà chuyển máy bay à?, Máy bay bay êm chứ?, Bà có ngủ được trên máy bay không? Bạn sẽ không yêu cầu một nhà ảo thuật nói chuyện bạn biết cách làm ảo thuật với quân bài mà anh ta ưa thích. Nào chúng ta hãy đến một trong những thách thức lớn của những người gửi thư đầy hiểu biết của thế kỷ hai mươi mốt.
Hãy tính đến những vị trí ngồi đối xứng với bạn giống như thuật phong thủy, nghệ thuật sắp xếp đồ đạc và các yếu tố khác của người Trung Quốc cổ đại để loại bỏ mối bất hòa. Còn các dây thần kinh của đàn ông thì không. Ôi! tôi nên trả lời thế nào đây? Nếu tôi lặp lại tên thành phố đó, cô ấy sẽ nhớ ra là cô ấy đã hỏi tôi trước đó và cảm thấy chán.
Bạn sợ mọi người nghĩ mình là người ngốc nghếch, và tuyệt vọng, đầy lo lắng, và đang muốn giao tiếp với ai đó. Nếu khi đó tôi được biết những điều mà hiện nay tôi biết, trước tiên tôi sẽ lắng nghe một cách im lặng và chân thành những điều người khác đang nói. Khi một người chỉ xưng tên qua điện thoại và bạn không biết cô ấy là ai, hãy nói với vẻ hết sức hồ hởi, Ồ, mình biết hai (nói tên cô ấy); tên họ của bạn là gì nhỉ?
Nhưng Michael thì không. Tôi đã nêu bật tầm quan trọng của cái bắt tay trong bài diễn thuyết của tôi, vì vậy tôi cảm thấy thoải mái ca ngợi cái bắt tay của ông ấy. Trên thực tế, đây là một thư thông thường điển hình gửi cho một người bạn:
Ứng viên mỉm cười và nói, Tôi rất vui. Sau khi nhận được nhiều sự phản ánh, tôi đã tóm lại là mặc dù họ đã nghe câu đó vài ngàn lần nhưng họ vẫn cảm thấy thích. Tại sao nhiều người quá ám ảnh với ấn tượng ban đầu chứ hiếm khi là ấn tượng cuối cùng?