Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não.
Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.
Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.