Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Nên cháu mới dám cãi như thế. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Bạn cần trả công và cả tự do.
Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.
Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.
Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Đặc biệt là trong những người tài. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.
Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.