Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Bác không hài lòng một tí nào.
Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Lại còn hăng nữa chứ. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.
Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.