Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ. - Ông quả là người biết lo xa. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Không có chim non ở trong. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được.
Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo.
Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp. Con sông trước mặt thật xanh và êm. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.
Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Giọng trầm thường xuất hiện.
Mấy con hổ cũng thế. Tôi và thằng em lại về. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Thôi, năm nghìn đi ạ. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.