Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.
Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.
- Tôi rất mừng vì điều ấy. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.
Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.
Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Làm ơn nhanh nhanh cho. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.