Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Rồi đến nằm bên nàng. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.
Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.
Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Q của lí trí không tự an ủi được.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.
Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Đặc biệt là trong những người tài.
Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.