Và đây là những khách mời khác cũng rất tuyệt vời trong chương trình của tôi: Tôi trả lời rằng tôi vẫn cứ thành thật mà thôi. Là một trong những nhân vật nổi tiếng ở Washington, hôm nọ anh được mời đến nói tại bữa tiệc Bnai Brith của cộng đồng Do Thái (Shirley vốn là người Do Thái Orthodox).
Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có. Năm kế nữa cũng không nốt… Rõ chưa? Các cậu đã làm một chuyện tồi tệ nhất mà tôi từng thấy ở cái trường này. Burn là người thích đùa còn Benny thì bao giờ cũng sập bẫy của Burn.
Song xét về yếu tố thứ ba thì ông quả là một người nổi bật. Nhất là khi họ bị động vì sự quá nổi tiếng của anh ấy (hay cô ấy). Người ta ước đoán tài sản của Jack là 600 triệu đến 1 tỷ đô la.
Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột! Ví dụ, bất cứ công ty nào cũng thích được hỏi về tầm quan trọng trong những chiến lược của họ. Chỉ có năm từ, rõ ràng, rành mạch: Đây là nghề phát thanh!
Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Sau đó Boom-Boom chỉ thị cho tôi những việc cụ thể: OK, chàng trai trẻ. Tôi từng nghe một giáo viên tiếng Anh kể một câu chuyện về một thanh niên khi nhận lá thư của người bạn.
Nếu bạn là người nghiêm nghị thì hãy xem anh ấy có nghiêm nghị hay không. Hãy biến chúng thành của bạn! Hãy nói từ trái tim bạn một cách trung thực nhất. Bạn không thể rút lui lịch sự bằng cách xin lỗi phải vào nhà tắm trong giây lát.
Tôi có thể đưa ra cho các bạn một ví dụ. Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì. Cách tốt nhất để không lãng phí thời gian? Đừng đi.
Anh là người hăng hái nhiệt tình hơn hẳn những ứng viên khác. Phải lập luận một cách cương quyết và sắc bén. Đừng tiết kiệm những lời khen khi họ làm việc tốt.
Và vì thế Bob nói chuyện với họ rất thoải mái, không chút căng thẳng nào. Thoạt nghe có vẻ bình thường, nhưng hãy thử nghĩ xem chúng ta đã từng tham dự bao nhiêu cuộc họp khai mạc trễ? Cho dù chỉ chậm hơn so với thời gian dự kiến năm phút hay mười phút thì vẫn cứ là trễ. Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng.
Một trong những bài nói dài nhất lịch sử nước Mỹ, là bài nói đầu tiên trước công chúng của cựu tổng thống William Henry Harrison. Rồi từ tốn rút lui cũng không khiếm nhã. Sinatra nói, Không, dĩ nhiên là không rồi.