Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu.
Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.
Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Cuối mùa lại ra đợt mới. Sau đây là một số dữ kiện.
Họ ngắm nhau hồi lâu. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.
Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.
Bây giờ là 12h26 đêm. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.