Xnxxpak

Phang em đồng nghiệp trên ghế tình yêu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.

    Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Để khám phá đến tận cùng.

    Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.

    Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Thêm nữa, không có hứng thú. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.

    Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Giấc mơ cũ rồi mà. Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.

    Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.

    Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.

    Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.

    Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế?

    Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap