Một vài người lại thấy dễ nhớ hơn với từ bella (vẻ đẹp của Italia). “Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ? Nhìn bạn quen lắm…” Điều gì đó rất khác ở đây… a ha! Gửi hoa cho Monica!
Trí nhớ “rất kém” của chúng ta chỉ có tỉ lệ sai sót là 5%. Con gái tôi không trả lời câu hỏi này. Nếu bạn đạt được số điểm cao hơn mức này thì nghĩa là bạn có trí nhớ rất tốt.
Trong một buổi biểu diễn của Ali, một nhà báo kỳ cựu – người đã phát chán cái tính khoe khoang của anh ta – đã tiến lại gần và hỏi: “Ali này, anh có thể cho tôi biết anh chơi golf tốt như thế nào không?” Chẳng lẽ ta không nghĩ đến “sự mất mát” này sao? Chắc chắn là có rồi. Từ này sẽ được chuyển thành một chất tẩy quần áo mới “SubsCity”.
Hình dung ra các đồ vật trong nhà một cách rõ nét nhất có thể. Các thông tin này được lưu giữ rất cẩn thận trong ngân hàng. Hay nói cách khác, mối quan tâm chính của họ là các cầu thủ và những tấm ảnh họ nhận được từ phương tiện truyền thông và mục lượm lặt của các tờ báo.
Chúng được cất giữ trong đó để tránh trường hợp những người tham lam, không thể kiềm chế được sự cám giỗ, sẽ lấy mất. Chúng ta cũng sẽ nói số 3 trước… 327 rồi mới đến số 4… 4327. Hầu hết mọi người sẽ cảm thấy không thoải mái khi bị người khác nhìn chằm chằm.
Sau đó, bạn sẽ tiếp tục học những phương pháp hiệu quả để có thể nhận được những lợi ích từ sản phẩm mới mua được. Chúng ta: : “9 = P, B, 7 = K, CH (âm cứng), C (âm cứng), G (âm cứng), NG – bug (con rệp)” Câu hỏi đưa ra là: Ta đã làm gì với cái tên Roger Waterhouse khi lần đầu tien nghe thấy? Không gì cả!
Như chúng ta đã nói, ngôn ngữ là sự luyện tập sinh động. Tôi đoán chắc rằng tên người Nga mà bạn có thể dễ dàng nhớ là Ivan Chelnov, Nhật Bản là Hiroshi Tanaka, Na Uy là Peter Larsson và Ấn Độ là Anish. Tôi yêu cầu mỗi mộ người đọc to một con số nằm trong khoảng từ 0 đến 9.
Bạn chỉ mất đúng 15 để viết câu trả lời. Ngay khi bạn đặt chìa khóa vào trong bát thì nó sẽ phát ra một tia sáng màu tím huyền bí. Bố mẹ của một cô gái mới mười sáu tuổi cảm thấy thất vọng vì việc cô buôn điện thoại với rất nhiều người bạn.
Như đã nói, chúng ta sẽ liên kết nó với từ “cây nến”. Đừng bắt đầu bằng cách đọc tài liệu bắt buộc. Chúng ta không thể tập trung khi vừa phải nghe vừa phải viết.
Tôi đang nói đến những người mà khi về đến nhà sau giờ làm việc lại phát hiện ra mình để quên bản báo cáo mà bạn dự định đọc tối nay ở văn phòng, và sau đó bạn tuyên bố rằng: “Ôi, tuổi tác đã khiến mình đãng trí rồi…” Trong cuộc sống, chẳng mấy khi bạn có cơ hội tham gia một cuộc kiểm tra khi mà những cảm nhận tích cực về nó đang nhạt nhòa dần. Sau đó, chúng ta sẽ chọn lọc ra phương pháp lưu dữ liệu vì chúng ta đã học phương pháp tính.