Nó vẫn đang phải chứng minh. Tôi chưa làm thế bao giờ. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít.
Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.
Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.
Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Nhưng không phải là tất cả.