Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy Cây Bốn Lá thần kỳ. Nói lời chào tạm biệt với Merlin, chàng lên đường tiếp tục tìm kiếm những cuộc phiêu lưu, thử thách mới. May mắn chính là sự kết hợp của cơ hội và sự chuẩn bị.
Mụ làm bộ quay lưng đi. May mắn vô tận sẽ thuộc về mi còn ta sẽ triệt tiêu được đối thủ của mình. Rõ ràng là Merlin đã nhầm rồi.
- Anh đúng là một Hiệp Sĩ Chân Chính mà tôi ước ao được gặp! Hãy giữ thanh kiếm này - nó sẽ giúp anh luôn có được sức mạnh và niềm tin! Và hãy giữ lại cho mình một cây bốn lá. Chân thành chúc các bạn sẽ tìm được may mắn trong cuộc sống của mình. Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó.
Ngươi hãy quay về đi, Nott cũng đã đi rồi. Nó cần một dòng suối lúc nào cũng tuôn chảy để cung cấp nước cho nó. Anh đã luôn nghĩ rằng mình đáng được may mắn.
Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi. Chẳng thấy thú dữ đâu để thử thách, dù buổi tối đó đây vẫn vọng về những tiếng hú bí hiểm. - Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen? - thần Gnome hỏi - Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp ta suốt cả ngày nay.
Mà nếu giả sử sau cùng cây bốn lá không mọc lên ở đây thì ta cũng không còn ân hận, vì ta đã làm hết sức mình, đã làm tất cả những gì có thể làm được. Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu. Tay chàng mỏi nhừ, có lúc thanh kiếm trong tay run lên bần bật khi gặp phải rễ cây, nhưng chàng cố hết sức giữ chặt kiếm.
Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không hát nữa.
Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng. Nott nhảy xuống ngựa và đi tới phía trước bà. Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia.
Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay.
Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác.