Bỗng nhiên một người ngã gục xuống và nghẹt thở. Thật là bất tiện khi một người tốt nghiệp West Point mà phải trải qua cuộc thẩm vấn lần đầu như là một tội phạm chiến tranh. Kỷ niệm không phải là bản sao chính xác những sự việc trong quá khứ như nhiều người chúng ta vẫn nghĩ.
Nhưng nó dường như là một phép lạ». Họ thường rất ngạc nhiên với lời đáp của tôi: «Không nhiều, nhưng có lẽ nên giảm bớt những cuộc đánh lộn của chúng và đừng cố kiểm soát mọi quyết định của con bạn thì có thể làm cho mọi người hạnh phúc hơn đấy». Vài năm trước đây, tôi có tới dự đám tang một đồng nghiệp.
Sự thật không giúp cho chúng ta trở nên tự do nhưng nói dối nhân danh sự dễ dàng nhất thời thì rõ là điều ngu ngốc. Nhiệm vụ chính yếu của người già suốt cuộc đời họ là giúp cho người trẻ có được lòng lạc quan. Nguồn cung cấp thông tin có giá trị rất đa dạng.
Chúng ta không bao giờ đứng ngoài sự lựa chọn của mình được, không thành vấn đề việc bạn cảm thấy tuyệt vọng như thế nào về hoàn cảnh. Đó là tất cả những điều mà chúng con cầu xin nhân danh Người, George Patton, Amen. Đây là lý do tại sao hầu hết các cuộc tranh luận tôn giáo hay chính trị thường không có hiệu quá.
Trong tình trạng như vậy, sự đa nghi thường bị người ta dùng sai và hiểu lầm. (Một số người đã quan sát rằng với sự thực hiện một lối sống lành mạnh, các bệnh viện sẽ nhanh chóng đầy ắp những người già đang hấp hối mà chẳng có bệnh tật gì!). Chúng ta chỉ thể hiện được điều này bằng những dẫn chứng.
Khu vườn đã mất nhưng tôi đã tìm ra chàng và tôi hài lòng». Chúng ta luôn luôn nói về những gì chúng ta muốn và dự định làm. Ở dạng đáng buồn nhất, những cảm xúc này hướng tới những người mà chúng ta không biết rõ.
Con số lính Mỹ bị chết trong thực tế đã lên tới 58000 người. Ngay cả trong những điều kiện tốt đẹp nhất thì sự thay đổi như vậy vẫn phải mất thời gian. Nếu người yêu phải chịu một chứng bệnh, liệu có công bằng không khi ta cứ năn nỉ về chuyện kiêng rượu? Điều tương tự cũng liên quan đến những chứng rối loạn tình cảm khác.
Người già thường chọn để sống ở những nơi xa những người dưới một độ tuổi nào đó, thường là năm mươi. Họ đã quá quen với việc tập trung tư tưởng vào những nỗi bất hạnh khốn khổ của mình và những hạn chế có thể gây ra do sự tuyệt vọng và lo lắng của họ đến nỗi mà chưa bao giờ họ nghĩ là có lợi gì từ tình trạng này. Sự phản ứng với bọn khủng bố trong năm 2001 chẳng hạn là một ví dụ rõ ràng về việc nỗi sợ tập thể có thể sản sinh ra những hậu quả khủng khiếp như thế nào.
Thỉnh thoảng tôi có đưa cho những người mà rốt cuộc vẫn tỏ ra không biết đùa một bài tập về nhà là kiếm cho tôi một câu chuyện hài trước khi chúng tôi gặp nhau vào hôm sau. Có những người bào chữa cho việc cờ bạc rằng nó khơi gợi nên hy vọng. Chính tôi là người cho cháu mô xương đó.
Tuy nhiên, tôi có thể ngồi cùng họ trong khi họ đi tìm giải pháp. Người đàn ông quay lại ống nghe, «Chết rồi! Bây giờ thì sao nữa?». «Vâng», diễn giả trả lời, «đúng thế đấy ạ».