Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.
Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Ông anh chuyển sang bể nóng. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Cần quái gì sự thật và lí do. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Có lí do cũng không khóc. Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Dù không bao giờ có tận cùng. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.
Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Như một con rết hoặc như một con rắn.
Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.