Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn. Bởi trong một cuộc phỏng vấn thì không phải ai cũng có thể tự tin như vậy. Tháng 4-1994 Billy lên chương trình Larry King Live sau một chuyến công du đến Triều Tiên và mang về cho tổng thống Clinton thông tin về tình hình Bắc Triều Tiên sau khi chủ tịch Kim Il Sung mất.
Sau khi cho tôi biết giờ nào, ngày nào và tại đâu, ông hỏi: Anh sẽ nói về đề tài gì? Không nên chia buồn bằng câu nói: Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ… Vì câu nói này là thừa. Nếu cẩn thận hơn thì mọi việc đã chặn đứng ngay từ đầu.
Rogers kể chuyện này trong một buổi thảo luận những chiến lược cho doanh nghiệp. Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập. Họ chú ý tôi ngay tức thì.
Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm. Như trong chương trình trò chuyện với cựu phó tổng thống Dan Quayle năm 1992, chúng tôi bàn về luật hạn chế việc phá thai một trong những vấn đề nóng bỏng lúc bấy giờ. Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30.
Câu hỏi về những chiến lược mới, hay về một hình thức kinh doanh nào đó của công ty sẽ minh chứng hùng hồn rằng bạn thật sự quan tâm đến công ty này. Nhưng nếu bạn hỏi ai đó một cách ngắn gọn và đơn giản là Có hay không? như vậy thì, rất có thể câu trả lời mà bạn nhận được cũng đơn giản và ngắn gọn là Không hay Có. Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự.
Ông không chỉ chứng tỏ mình là một người theo kịp thời đại mà còn là một con người của thời đại. Những người tổ chức tiệc tùng có kinh nghiệm thường trang hoàng gian phòng, nhà cửa sao cho không khí thật thân mật và thoải mái. Điều này là lý do khiến Stevenson có tiếng là nhà tri thức.
Rồi Rogers nói thêm: Dĩ nhiên các bạn sẽ thắc mắc làm thế nào mà tôi đun nóng Đại Tây Dương lên đến 212 độ Fahrenheit được. Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên. Và cuộc họp sẽ trở nên thú vị hơn nếu bạn luôn sẵn sàng đặt ra những câu hỏi tạo sự tranh luận sôi nổi cho mọi người.
Người nào không hề mắc một lỗi nhỏ cũng chẳng thể tạo ra một thành tích vĩ đại. - Cậu có biết sau bữa tiệc thì Jeanerre luôn hát vài bài không? Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó!
Việc nói không phải là sự cưỡng ép, không phải là một điều quá khó khăn phức tạp hay là cách để giết thời giờ. Luyện tập nhiều lần để trình bày sao cho ấn tượng và lưu loát. Chớ nên nhảy ngang xương vào cuộc đối thoại của người khác chỉ vì muốn gây sự chú ý.
Thậm chí điều này rất tệ hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. Nếu vấn đề không phải ở bạn mà ở ông ấy, tôi nghĩ tốt nhất bạn nên đi tìm một công việc mới. Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum.