Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Câu chuyện có vẻ như vầy. Tôi nhất quyết không đi.
Ôi, thói quen của con người. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?
Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Tua nhanh thôi, mệt rồi.
Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Bác không hài lòng một tí nào.
Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Chẳng có gì đáng bực cả. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.