Có đến hàng trăm con. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Hai chuyện này khác nhau.
Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm.
Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng.
Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Tôi cũng tưởng mình đùa. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
Có phải tôi nói đâu. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu).
Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.