Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia.
Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Bạn bắt đầu giở miếng im lặng của mình ra.
Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi.
Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi. Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Giấc mơ cũ rồi mà.
Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.
Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Bắt đầu khó nghĩ đây. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.
Tóm lại là không được bi quan. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.
Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Chúng là những bước chân của suy nghĩ.