Bạn lặp đi lặp lại câu đó thiệt chậm trong 1 phút. Bây giờ tôi có thể sai bảo tư tưởng để nó giúp tôi chứ không hại tôi nữa. Nghiên cứu kỹ, ông Barmack thấy khi ta buồn chán, áp lực của máu và số dưỡng khí hít vào đều giảm, còn vui thích làm việc thì những cái đó tăng liền.
Ta không gặp cảnh gì bi đát cả. Ông giảng thêm: "Như vậy, nếu mất sự vui vẻ mà muốn chuộc lại thì cách chắc chắn nhất có thể làm được là tỏ ra một thái độ vui vẻ, và hành động, nói năng như là sự vui vẻ đã tới rồi". Trước kia tôi hay ngồi thẳng tắp trên ghế, hết sức chú trọng thảo luận về các đề mục của những cuốn phim thời sự.
Rồi ông ghi trong nhật ký: "Tôi không cô độc". Ta sẽ trả "cái còi" đó tới đúng giá nào mới thôi. Năm 1932, bà sống trơ trọi trong một căn nhà có ba phòng.
Bạn có chịu đổi cái bạn có để lấy một triệu Mỹ kim không? Tôi có thể nhắm mắt lại mà vẫn thấy hai bà ngồi trước lò sưởi, trong trại ruộng của dì. Chàng viết: "Tháng tư năm 1945, vì quá lo nghĩ, tôi mắc một chứng bệnh ruột, đau đớn vô cùng.
Được lắm, như vậy mới phải là người lớn. Tôi hoảng hốt gần hoá điên. Khi nghĩ có người tin rằng Đức Thượng đế chí nhân tạo loài người theo hình dung của Ngài, tôi mỉm cười chua chát.
Chúng tôi bỏ ra nửa triệu Mỹ kim để mua trái dâu về đóng hộp. Mà Carl Jung biết rõ điều ấy hơn ai hết. Sau cùng tội nhân thấy khổ sở như búa đập vào đầu và hoá điên.
Trấn tĩnh tinh thần bằng cách hít thở nhiều không khí, thong thả và điều đặn. Vì nếu ngăn cảm thì họ gây rối liền. Tôi nghĩ đến tất cả những nỗi khốn khổ đã chịu đựng và không chút hy vọng gì về tương lai hết.
Cho đến năm 12 tuổi, mỗi năm tôi không có cắc rưỡi để tiêu riêng. Khi làm giường, rửa chén, thấy rằng cần có công việc khác để cho thân thể và óc không có phút nào nghỉ ngơi mới được. Đối với ông thì trong sòng đời, bị quất nặng tức là được huấn luyện.
Do kinh nghiệm, tôi cũng biết rằng giao quyền cho những người không xứng đáng tai hại lắm. Chín năm đầu đó thiệt là cay đắng vì kết quả ông chỉ kiếm được có 20 Mỹ kim, trung bình khoảng một xu một ngày! Khi tôi hỏi làm sao dẹp được nỗi lo ấy, bà đáp: "Tôi bầy ra việc để làm.
Nhiệm vụ của chúng ta là giúp y chứ không phải là treo cổ y đâu nhé". Không đâu, đó là ý của ông Herbert E. Ông Jonathan Swift, tác giả cuốn Gulliver phiêu lưu ký, là một người theo chủ nghĩa bị quan cực đoan chưa từng thấy trong lịch sử văn chương Anh Cát Lợi.