Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Nhiều điểm rất giống tôi. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Cái này họ cũng nhầm.
Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Tất nhiên là mệt mỏi.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Hình như mắt tôi rơm rớm. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi.
Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.
Không, phải giữ sức khỏe. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.
Lại còn hăng nữa chứ. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Tôi cười khùng khục trong họng.
Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.