Và còn một con số không đáng kể là khoảng 1% dưới tuổi 40. Tôi sinh ra trong tầng lớp thấp kém của xã hội, giữa những người nói năng rất thô lỗ và cộc cằn, nơi mà hằng ngày mọi người cứ luôn miệng chửi thề và nói những từ khó nghe. Cửa hàng của bà cũng bị cháy cùng với số hàng dự trữ.
Sau đó, bảng dang sách được sắp xếp theo thập niên. Tôi có thể cảm nhận được sự đau đớn trong trái tim. “Có một điều duy nhất trên thế giới còn tồi tệ hơn việc làm đầu đề bàn tán của người khác , đó là chẳng ai nói với mình”.
Và khi họ không đạt được kết quả như mong đợi trong một khoảng thời gian nhất định, họ bắt đầu lôi kéo hoặc dùng các mánh khóe khác để đạt được kết quả như mong muốn. Cổ anh bị gãy và anh bị liệt từ cổ trở xuống, tình trạng này khiến anh phải sống hết quãng đường còn lại trên xe lăn . Tôi tìm được một việc khác hẳn với việc bán hàng trực tiếp.
Khu phố mua sắm Shoemart đầu tiên tên là Shoemart North Edsa, đuợc thành lập năm1985. Một số phụ huynh còn gây áp lực lên đứa con đang quẩn quanh trong nhà mà chưa tìm được việc làm và cô gái hay chàng trai tội nghiệp ấy buộc phải chấp nhận bất cứ việc gì họ có thể vớ được. Nó sẽ không phàn nàn về bệnh viêm họng, đau bao tử và khi nó bị bệnh, cha mẹ nó cũng sẽ không biết cho đến khi quá muộn.
“Cuộc sống là một cuốn phim mà bạn xem chỉ bằng đôi mắt của chính mình. */ Coco Chanel đã điều hành công ty thời trang của mình ở tuổi 90. Hãy hỏi bất kì một bác sĩ nào ,họ sẽ xác nhận những triệu chứng đó chính là hậu quả đầu tiên của sự gia tăng vượt quá mức cho phép của lượng mật trong máu.
Mặc dù đổi công việc, nhưng cách tiếp cận với công việc mới của ông không hề thay đổi. Nhớ lại những lúc phải nếm trải những mùi thất bại năng nề đầu tiên trong cuộc đời mình, tôi đã phải bán đổ bán tháo chiếc xe hơi của mình để đổi lấy một chiếc xe “second-hand” cũ kĩ. Tôi tin rằng người chiến thắng vĩ đại là người hiểu được thất bại thật sự là gì! Như câu châm ngôn dưới đây:
Hãy viết ra những gì bạn sẽ làm khi tất cả mọi thứ đều thất bại. Sau đó,anh xuất hiện trong 1 số phim đầu tiên của điện ảnh Hong Kong với vai trò người đóng thế và bằng nỗ lực của bản thân ,anh tiến dần tới vị trí điều phối viên các màn nguy hiểm ,rồi làm đạo diễn . Buộc phải tìm một người cha cho đứa trẻ , cha mẹ cô gái và dân làng lại một lân nữa đến tìm vị tu sĩ và bảo : “Ông là người phải chịu trách nhiệm, vì vậy ông là người phải nuôi nấng đứa trẻ”.
Có lần ông bị tuyên án tử hình vì tội phản quốc. Nếu thiếu một trong hai yếu tố này, cầu vồng sẽ biến mất. Ông quan sát những nhà hùng biện giàu kinh nghiệm hơn cho đến khi ông có một cơ hội để lên bục diễn thuyết một lần nữa.
“Ông là một tên thầy tu dơ bẩn”. Sau cùng, một ngày nọ, một công ty bảo vệ hầu như đã phá sẳn được bán cho bà. Trong một buổi họp, chúng tôi được hỏi một câu hỏi rất rành mạch( không biết có phải vậy không nhưng chúng tôi nghĩ vậy): “ Ai không muốn gặp rắc rối, xin hãy giơ tay lên?” .
Và để làm được điều đó, ta luôn phải chấp nhận mạo hiểm, và mạo hiểm lại luôn đi cùng may rủi, nghĩa là ta sẽ có thể không đạt được mục đích. “Dường như tự nhiên thường hạ gục các cá nhân bằng vận rủi để tìm ra ai trong số họ sẽ tiếp tục gượng dậy và đấu tranh”. Vì thế,đừng bao giờ quá rập khuôn và nói rằng bạn không thể thay đổi .