Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.
Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say.
Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.
Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều.
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Nhưng họ không cũ lắm. Biết chỉ để biết mà thôi.
Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. - Ông quả là người biết lo xa. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả.