Không có gì tách bạn khỏi nỗi buồn hay những suy nghĩ tiêu cực bằng việc say mê làm một việc gì đó. Lúc nào anh cũng đi bộ. Khả năng cảm nhận hạnh phúc của con người tuỳ thuộc rất nhiều vào khả năng định hướng suy nghĩ của mình.
Người thợ xây bắt đầu bằng việc xây móng, rồi xây tường, mái là lát gạch. Từ đó những quan hệ thân mật tiếp theo mới tốt đẹp được. Một người nằm đu đưa trên võng, còn người kia đang vã mồ hôi sơn lại hàng rào dưới ánh mặt trời.
Làm sao bạn có thể hoàn thành một mục tiêu trừu tượng vì sẽ không bao giờ bạn biết chắc là mình đã đạt được hay chưa. Dù đã kể câu chuyện này không biết bao nhiêu lần với nhiều người, nhưng cứ mỗi lần nhắc đến ông lại cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc. Và hạnh phúc mà chúng ta từng cảm nhận không chỉ là khái niệm ước muốn đơn thuần hay là sự thành đạt mà là một tổng thể hài hoà của tình cảm con người, tình yêu, các mối quan hệ, nội tâm và cách nhìn.
Thế nhưng vào cuối buổi tiệc, ông buồn rầu tâm sự với những người bạn của mình: "năm tôi 23 tuổi, tôi đã nghĩ sau này mình phải là tổng thống Mỹ, vậy mà bây giờ…" Nhưng có quá nhiều việc phải làm là mặt tích cực của sự "dư giả", trong khi có quá ít việc để làm lại là mặt tiêu cựu của sự thiếu năng lực và lười biếng. Và bạn thấy mình loay hoay trong những suy nghĩ ấy làm bạn không muốn đến nơi làm việc nữa hoặc bạn sẽ đến đấy với một tâm trạng chán ngán vô cùng.
Các nhà văn, nghệ sĩ hay những người làm công việc sáng tạo biết rõ điều này và luôn mang theo mình một cuốn sổ để ghi lại những ý tưởng ấy. Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hề đơn giản. Không nhất thiết lúc nào bạn cũng phải là người chiến thắng
Anh thường nói với các sinh viên của mình rằng ngoài niềm say mê dạy học, anh cũng thích trở thành thợ xây. Bạn thấy chưa, việc suy nghĩ quá nhiều, dù cho không phải là chuyện to tát như số phận của trái đất, chỉ gây bất an và khiến chúng ta khó ngủ hơn. Những mục tiêu của bạn cần phải phù hợp với hoàn cảnh sống của mình - chúng cũng cần được thay đổi khi điều kiện sống của bạn thay đổi.
Mới đây, ông vừa tổ chức tiệc mừng sinh nhật lần thứ 103 của mình. Vì cậu đã biết tin vào chính mình. Người xưa từng nói: "Có hai người tù buổi tối thường nhìn qua khung cửa sổ, người lạc quan nhìn thấy các vì sao và ước mơ sẽ có ngày được tự do, còn người bất hạnh chỉ nhìn thấy các song sắt giam cầm".
Dạy, với anh, là một giấc mơ đã trở thành hiện thực, một giấc mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực nếu Gary luôn lo lắng về những điều người khác nghĩ anh nên làm. Và đây là câu chuyện mà ông nhớ nhất: bữa nọ khi Neil đang đi lang thang trong thị trấn trong bộ quần áo đã sờn và cũ rách mà ông đã mua từ một tiệm bán đồ cũ, Ngài thị trưởng trông thấy ông và hỏi ông đi đâu. Những lúc như vậy, điều cần làm là hãy tự khẳng định xem mục đích công việc bạn đang làm là gì? Nó có thật sự giúp bạn tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong cuộc sống hay không? Hay chẳng qua đó chỉ là bạn đã làm việc quá sức? Đã đến lúc bạn cần nghỉ ngơi để lấy lại sinh lực cho những ngày tiếp theo.
Một nhà hiền triết đã từng nói: "Cuộc hành trình lớn nhất của một đời người là đi tìm chính bản thân mình, trải nghiệm và thử thách tất cả để tìm ra mình là ai", hay là "tận lực tri thiên mệnh". Việc tìm kiếm hạnh phúc của người lớn cũng giống như việc đứa bé cố gắng có được cây kem vậy. Những suy nghĩ như thế không thể nào đem lại cho chúng ta cảm giác hạnh phúc.
Và cũng đừng quá xét đoán xung quanh bàng những tiêu chuẩn của riêng mình. Không trốn chạy, hãy dành thời gian suy nghĩ về những chuyện buồn ấy một lần thật trọn vẹn, rổi sau đó trở về với thực tại và hãy hướng mình đến những suy nghĩ tốt đẹp. Nhưng cũng đừng từ chối điều gì bạn thật sự muốn hay cần.