Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa.
Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Dù biết là tạm thời thôi.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích.
Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian.
Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Đúng là chuyện thường. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.