Nằm ở giường dễ chịu quá, luôn luôn có người hầu hạ, nên bấy lâu tôi đã tự làm cho tiêu tan cái ý muốn khỏi đau mà không hay. Nửa thế kỷ sau, trong bản in năm 2001của NXb Văn hóa (tạm gọi là bản 2001), và đoạn trích ở trên được in ở bìa sau. Và tôi làm quen với ông Burton S.
Bạn không cần phải là một danh ca hoặc một nhà cải cách xã hội mà cũng có thể giúp đời trong khu vực riêng của bạn được. Tôi cũng buồn vì một cái thẹo xấu xí nằm ngay giữa trán do tai nạn xe hơi nữa. Vậy phải nghỉ ngơi, dưỡng sức để làm những bổn phận quan trọng hơn".
Nhưng những ngày nghỉ mới là những giờ nguy hiểm nhất. Mỗi lời ông thốt, được người ta chép liền vào sổ tay, gần như lời thiên khải vậy. Sau nhờ được ông bà Loftin dắt tôi về nuôi tại trại ruộng, cách tỉnh độ 13 cây số.
Lúc ấy tôi ở chung với ông. Quyết định vậy rồi tôi lên giường ngủ say như một khúc gỗ. Theo đó, ta thây rằng mỗi chúng ta đều có thể sáng, chiều hoặc bất cứ lúc nào, để cho viên bác sĩ "Vui vẻ" săn sóc.
"Ít lâu sau ngày được giải ngũ, tôi tự lập cơ nghiệp. Đó là cái lẽ nhân nào quả nấy. Dì Viola có lấy vậy làm phiền không? Tôi tưởng nhiều khi cũng có.
Tôi muốn bạn giúp đỡ người theo cách ấy. Rồi lo lắng về y quá, bà ta gầy ốn đi vì những câu hỏi thầm: "Con ta ở đâu? Có được ở yên không? Hay là đã ra trận? Có bị thương không? Hay là chết rồi?". Bác sĩ kể chuyện một thân chủ ông có hai hàm răng rất tốt.
Đáng lẽ cái dại trước đem lại khôn sau thì tôi lại cứ ắm cổ tái diễn cái ngu. Tôi thấy rằng tuy con số thâu khổng lồ, mà không có được một số lời nhỏ nhít. Hộc tủ của tôi đầy những truyện đó.
Một bữa kia, tôi có dịp phỏng vấn tướng Smealay Butler, "ông già quạu", một nhân vật huênh hoang nhưng đặc biệt nhất của thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ. Nhờ vậy tôi thoát chết". Viên thị trưởng Nữu Ước, William J.
"Những nỗi bực mình nhỏ nhặt của ta cũng vậy. Khi còn đi học, ông đã lo về hai bệnh: suyễn và mất ngủ. Số bác sĩ chết vì đau tim nhiều gấp 20 lần nông phu chết về bệnh đó, vì các bác sĩ sống một đời rộn rịp quá.
Bà tận hưởng cái thú ngấm nghía bót xà bông và chim bay và bà kết luận bằng câu này: "Thưa Chúa, Cha chúng con ở trên trời, con đội ơn, con đội ơn Cha đã thương con dường ấy". có thể đổi làm phước lành. Ông viết: "Khi mê man vào công việc cần phải làm, ta thấy yên ổn dễ chịu, bình tĩnh hoàn toàn trong tâm khảm và khoan khoái dịu được thần kinh".