Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.
Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Bác trai điềm đạm giải thích, phân tích. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn…
Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Để sống cho xong đời.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Như thể kéo một con vích lên bờ. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.