Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa.
Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng.
Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Có người cúi mặt bấm di động. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật.
Bạn cần trả công và cả tự do. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị.
Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Tôi cười khùng khục trong họng. Nên không ai có lỗi. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.