Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Dù lúc đó chả nghĩ gì.
Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Cái ủng đó mới dẫm lên mặt chân đế vuông vuông ghép bởi ba miếng nhựa.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân.
Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Mà tôi chỉ cần những người biết điều.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó.