Các ông nên thoát ra khỏi những suy nghĩ đó. Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Nếu nói mà không biết rằng mình đang nói cái gì, không biết rằng mình sẽ lèo lái vấn đề này đi đến đâu thì nguy hiểm vô cùng! Tôi đoan chắc bài diễn văn đó sẽ toàn những tiếng ậm ừ, ấp a ấp úng, và rất dễ bị lạc đề.
Riêng đối với tôi thì thế là ổn, chỉ cần nói được đôi ba câu ngớ ngẩn đó thôi cũng giúp tôi bình tĩnh và tự tin trở lại. Họ hiểu được cảm xúc của ta như thế nào, quan tâm đến suy nghĩ của ta. Remember? Remember you vowed.
Thế là âm thanh êm dịu do tôi tạo ra chiếm vị trí độc quyền. Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi. Yếu tố này tối quan trọng và cần thiết.
Chỉ cần nói là: Peter này, xin lỗi cậu nhé, chúng ta phải chuyển sang đề tài kế tiếp thôi vì thời gian sắp hết rồi. Nên nhớ sự cởi mở và lòng nhiệt tình giống như một con đường hai chiều. Khổ nỗi, người ta dường như không mặn mà gì với việc chú ý lắng nghe cho lắm! Ví dụ như khi bạn nói với gia đình hay bạn bè rằng máy bay của bạn sẽ cất cánh lúc tám giờ, thì cứ y như rằng, trước khi chia tay họ lại ngơ ngác: Máy bay cất cánh lúc mấy giờ thế nhỉ?.
Nếu những người như Lincoln, Kennedy, Churchill có phong cách nói hiệu quả là ngắn gọn sắc sảo thì chúng ta cũng nên khôn ngoan làm giống họ. Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King! Nhưng chàng trai trẻ trong tôi lúc ấy lại sục sôi một bầu nhiệt huyết và lòng hăng hái.
Anh hãy thế chỗ anh ấy!. Và đó cũng là nguyên tắc vàng sau cùng mà tôi muốn nói: Hãy cởi mở (một cách chân thành) với người mà bạn đang trò chuyện, để họ cũng cởi mở với bạn nữa chứ! Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười.
Lời khuyên tốt nhất là: tìm một người khác để trò chuyện. Cha sẽ níu tay tôi lại, mua cho tôi những que kem đang bốc khói và không quên dặn tôi rằng: Về nhà con đừng nói với mẹ nhé! Mẹ sẽ rầy ăn kem như thế thì làm hỏng bữa tối đấy. George Burns đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất buồn cười:
Bạn còn nhớ những lời nói đầu tiên của tôi trên radio không? Những lời chân thật cởi mở ấy giúp tôi vượt qua Nỗi sợ cái micro một cách dễ dàng. Shirley nhanh chóng thêm vào: Trong đó có cha mẹ, anh em, và ngay bản thân tôi. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột!
Vì tự nhiên, nên nó có thể trở thành một phương pháp cực kỳ hiệu quả. Trước hết là sự bình tĩnh. Đừng tiết kiệm những lời khen khi họ làm việc tốt.
Vì thế lần này tôi muốn hát với một cảm xúc mạnh mẽ hơn. Sinh thời Bob rất hài hước và vui nhộn, lúc nào cũng muốn pha trò. Nhưng nhiều người gọi ông ấy là một tổng thống vĩ đại.