Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.
Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Cháu nó đang bị đau cơ.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.
Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Bạn không thích sự không nhất quán này.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Thế giới đầy rẫy những hận thù. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.