Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Sáng nay 8 giờ bạn dậy. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.
Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.
Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Và cũng thật dễ hiểu.
Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.
- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận.