Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Rao giảng cũng là chơi. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Ngại nói là ta mất xe.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra.
Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.
Khi mà tôi lạc loài. Tôi cũng tưởng mình đùa. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.