Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Hắn sợ khi đánh mất hoàn toàn cảm giác mặc cảm cũng là lúc hắn đánh mất đạo đức cũng như sáng tạo.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước. Hoặc tôi chuyển lớp.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Làm gì có lí do gì mà khóc.