Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Cuốn sách thì vớ vẩn. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc.
Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn. Mẹ thì độ này da sạm đi.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi.
Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Học mấy tiết? 3 tiết ạ.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.