Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.
Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.
Có điều, con đường thì khác. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Nó cùng tham gia giải với bạn. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.
Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.
Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui.
Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa.