Một nhà tâm lý viết: "Thử bình tâm tự xét, bạn sẽ thấy điều mâu thuẫn sau này: bạn mê man chú ý tới việc riêng của bạn mà thờ ơ với hết thảy mọi việc trên thế giới. (Những hàng chữ trong dấu ngoặc đơn là cảm tưởng của tôi trong khi đọc). Anh thấy ông già ở dưới trần kia không? Tôi cá với anh, xem hai ta, ai sẽ làm cho lão đó phải tốc áo ra trước hết".
Đừng bảo phải là một quốc vương trên ngai vàng hay là một đại sứ của Mỹ ở Pháp mới cần thi hành triết lý đó. Ông kêu điện thoại mời tôi lại vì có chỗ hỏng. Đừng chỉ cho người ta thấy rằng người ta lầm lộn, đừng làm cho người ta tức giận, trái lại phải biết khôn khéo.
Đã bốn năm rồi, ông ta kiếm cách bán bánh cho một khách sạn nọ ở Nữu Ước. "Muốn có kết quả, bạn phải khuyến khích lòng ganh đua, không phải lòng ganh đua ti tiện để kiếm tiền, mà một lòng ganh đua cao thượng hơn, lòng muốn mỗi ngày mỗi tiến, chẳng những thắng người mà thắng cả chính mình nữa". Hamilton và ông Keneth Macgowan viết.
Người đó bảo tôi: "Không biết ông đã làm gì mà chủ tôi thích ông tới nỗi ngồi đâu cũng chỉ nói tới ông thôi". Trước hết: ông nghe câu chuyện của tôi từ đầu chí cuối, không nói nửa lời. Cháu sành và có óc thẩm mỹ.
Nhưng, tất nhiên là tôi chỉ học trong sách; còn ông, ông học một cách trực tiếp, học bằng kinh nghiệm. Một vị bác học trứ danh nhận thấy rằng phần nhiều những người đó chỉ muốn tìm, trong tưởng tượng, sự thỏa mãn của lòng tự phụ mà hóa điên. Sau cùng, ông hỏi: "Công ty mới đó sẽ đặt tên chi?".
"Nhưng ông phải có vài người giám thị chứ? Không thể tin hết thảy các khách ăn được". Một ông chủ như vậy, thì người làm công nào mà không yêu kính? Bất cứ ai mà không yêu kính? Khi biết chắc rằng chúng ta có lý, chúng ta phải ráng ngọt ngào và khéo léo tỏ ý kiến của ta với người khác.
Ông Young chỉ bảo, đề nghị, tuyệt nhiên không truyền lệnh. Nhưng tôi không trách ông đâu. Chỉ có một câu ngắn mà thay đổi cả đời chị ta".
Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Lúc đó, cha mẹ mới tự hỏi: "Làm sao cho nó muốn sửa đổi được". Phải lớn tuổi mới biết xét đoán được.
Ông Vermylen đưa bức thư cho tôi coi và bình phẩm như vầy: "Thư đó có kết quả ngược lại với ý muốn của người viết. "Kích thích thị giác và óc tưởng tượng của họ". Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó.
Trái lại, bạn nên cố tâm gợi lên những vấn đề mà cả hai bên đồng ý. Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả. Vậy muốn cho người khác theo ý kiến mình, xin bạn nhớ quy tắc thứ ba sau này: