Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Thế thì anh không dám. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Tôi đã đến đó và đã trở về. Chẳng ai thua thiệt cả.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Thôi, bác đừng xuống.
Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Nhưng mà này không được bi quan. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.