Của cải rồi cũng sẽ bỏ ta, thưa bạn. Tránh lối vô đề đột ngột cũng như kỵ các danh từ thô lỗ. Đi từ những nguyên tắc luân lý nói trên, người ta sang qua lãnh vực khoa học: tôi muốn nói về sự sinh sản.
Tôi nói phần nào vì lắm lúc tôi nghĩ: trong gia đình người đàn bà ít nằm nghỉ, lo làm các việc nhỏ nhặt suốt ngày, gọi được là làm nhiều việc hơn đ àn ông, ít ăn uống hơn đàn ông, lại phải sinh đẻ mất nhiều sinh lực mà tại sao phần đông sống lâu hơn đ àn ông? Phần đông chúng ta còn bà nội, bà ngoại nhiều hơn ông nội, ông ngoại. Đối với bất cứ người nữ nào kể cả người yêu của mình, bạn trai hay có tướng diện tự cao. Tôi ăn no, ăn no xong tôi treo cổ cha vì cha bắt tôi sống trưởng giả.
Trời ơi! Thưa bạn, nó con khỉ và lục phá vô số, một ngày bị rầy đánh không biết mấy chục lần. Nhìn cặp môi tươi đỏ của bạn mà nụ cười truyền ra điện lực yêu đời, tôi thấy những thử thách của cuộc sống bớt đi phần nào cường độ chua xót. Đó, chính lực lượng đáng khiếp ấy khủng bố tuổi xuân của bạn.
Bạn hãy đọc tư tưởng nầy của P. Thỉnh thoảng nên suy nghĩ về ý nghĩa của mấy vần thơ nầy: Một tiếng họa mi, vài đợt gió xuân kéo mình rào rạt trên mái nhà, vừng thái dương từ dưới mí nước biển bò lên đốt đỏ một khu trời, gà eo óc gáy báo hiệu một ngày mới, chuyến về của người mẹ từ lâu xa vắng, lên đường để du lãm dịp hè, nhà có khách sang vân vân và vân vân.
Về đường tình ái, họ vẫn bị những cám dỗ nhất là trong tâm tưởng. Dĩ nhiên nếu không sửa các tật ấy về sau trên đường họ còn gặt những ác quả thảm khốc nữa, nó có thể làm đời họ tiêu tàn. vì những sự kiện ấy có thể tái đi diễn lại trong trường tình của hai phái.
Người nam như hơn một lần tôi nói là người làm cho thiên hạ phục chớ không phải làm cho người ta yêu mặc dù phải xử thế đắc nhân tâm. Họ đem hết tâm sự ra phú thác. Tôi biết một bạn trai nọ cất tận trong ngăn trong hết của chiếc bốp trìu mến của mình ba ảnh của ba minh tinh màn bạc, Mỹ, Nhựt và Việt nam.
Điều nầy tôi sẽ nói rõ ở mục sau. Có lắm bạn trai mất đi nét mặt non nớt, êm diệu của thời măng sữa. Lý tưởng là tranh đấu cho tương lai.
Họ rất bực dọc khi có ai trong nhà trửng giỡn, Stendhal nói: Tôi lấy làm hoàn toàn sung sướng để buồn. Họ nói cà nhẹo vậy mà ý định của họ bạn đừng trông đổi. Giấy phép vào ngưỡng cửa đó là hôn thú.
Tình tâm giao lý tưởng là một kho vàng mà cho đặng giữ phải dùng nhân đức, chớ không bằng những bộc lộ tình cảm, có màu sắc nhục dục. Con người không có quyền tự thao túng, cho mình quyền sử dụng các cái ấy cách ngang tàng. Họ tìm đủ cách để cắt nghĩa tốt các khuyết điểm.
Hai câu Nguyễn Du đặt vào miệng Hoạn Thư nên sửa lại một chút và chỉ để dùng cho nam giới: Vì đó có một kích thích nào bên trong con người hay bên ngoài như lăn, cựa mình, như các tiếng động thuận hợp cho chúng thì chúng xuất hiện trong đầu óc ta như một cuốn phim, tuy đứt khúc, bắt quàng nhưng không kém phần linh động. Nhưng rất giàu lòng hy sinh vì bảntính tự nhiên quảng đại.